Không chỉ dừng ở bất động sản, ông còn mở rộng sang hàng không với Bamboo Airways – bước đi thể hiện tham vọng xây dựng hệ sinh thái đa ngành. Trong giai đoạn này, FLC tăng trưởng nóng, nhưng cũng bộc lộ rủi ro về đòn bẩy tài chính và tính bền vững.
Khi ông Quyết vắng bóng, FLC nhanh chóng rơi vào trạng thái “mất phương hướng”. Hàng loạt dự án chậm tiến độ, bộ máy lãnh đạo thay đổi liên tục, niềm tin của nhà đầu tư suy giảm mạnh. Đặc biệt, hệ sinh thái từng vận hành dựa nhiều vào vai trò trung tâm của cá nhân ông đã không thể tự duy trì khi thiếu người cầm trịch. Đây là điểm yếu cố hữu của nhiều tập đoàn phát triển quá nhanh nhưng chưa kịp chuẩn hóa quản trị.
Câu hỏi đặt ra là: nếu trở lại, ông Quyết có thể làm gì khác? Kinh nghiệm và sự nhạy bén thị trường của ông vẫn là tài sản lớn. Tuy nhiên, bối cảnh hiện nay đã thay đổi. Thị trường bất động sản bước vào giai đoạn thanh lọc, pháp lý siết chặt, dòng vốn không còn “dễ dãi” như trước. Điều này đòi hỏi một phong cách điều hành thận trọng hơn, minh bạch hơn – điều mà FLC trước đây chưa thực sự mạnh.
Khả năng phục hồi của FLC, vì thế, không chỉ phụ thuộc vào cá nhân Trịnh Văn Quyết mà còn ở việc tái cấu trúc toàn diện: xử lý nợ, khơi thông dự án, củng cố niềm tin thị trường. Nếu vẫn đi theo mô hình cũ – tăng trưởng nóng và phụ thuộc cá nhân – rủi ro tái diễn là rất lớn.
Sự trở lại của ông có thể tạo “cú hích tâm lý” trong ngắn hạn. Nhưng để FLC thực sự hồi sinh, cần nhiều hơn một cá nhân: đó là một hệ thống quản trị vững chắc, minh bạch và thích nghi với thời cuộc.